Bài dự thi cuộc thi viết “Khoảnh khắc nghề y”: Con đường vào nghề

Hồi bé, chứng kiến ba trong cơn thịnh nộ đã hất than củi nóng vào mặt mẹ, lòng anh đau xót vô cùng. 

Những ngày sau đó của cuộc đời anh, mỗi lần nhìn vết sẹo do không được chữa trị đúng cách đã cướp đi khuôn mặt phúc hậu của mẹ, anh tự nhủ sau này mình phải làm bác sĩ để chính anh có thể chăm lo cho sức khỏe của những người anh thương yêu và những người không may gặp bất trắc trong cuộc sống.

Đúng 10 năm nhen nhóm cho ước mơ, anh nhận được tấm giấy gọi nhập học của một trường đại học y danh giá. Anh chọn khoa bỏng để gửi gắm cuộc đời mình dù có vấp phải sự diễu cợt của người ba hung tàn: “Cả đời bố mày không thèm biết đến bệnh viện. Mày có học nữa cũng chẳng giúp gì được cho cái nhà này”. Anh đã quen với tính ba, anh vẫn đi học, anh tin anh có mục đích. Và anh ra trường với tấm bằng cử nhân đỏ chót sau những năm tháng khó khăn với vô vàn thử thách, chông gai.

Trong thời gian anh đi học, ba anh đêm ngày say xỉn, cả đời chỉ biết đi gây sự với người ta. Có lần, ba bị cả đám thanh niên đánh rồi bỏ giữa rừng cho đến sáng, người dân đưa ba vào bệnh viện trong tình trạng bị cảm và trọng thương. Đến thăm ba, nhìn ba nằm một chỗ mà anh cảm thấy mình kém cỏi. Điều duy nhất anh làm là có thể băng bó cho ba chứ anh không đủ khả năng để tự tay chữa trị. Ba ra đi, và trước lúc nhắm mắt xuôi tay, ông vẫn nhìn anh bằng con mắt mỉa mai đến đáng sợ.

Anh thấy có lỗi vì không giúp gì được cho ba, nhưng anh khẳng định mình không vô dụng, bởi khi đó anh mới là sinh viên năm hai. Anh thường tự an ủi mình như vậy.
Ngày anh chuẩn bị thi tốt nghiệp, anh nghe tin mẹ bị ốm. Nhưng ngay lập tức, có thư từ mẹ gửi cho anh: “Mẹ vẫn khỏe, con cứ yên tâm học và thi thật tốt cho mẹ vui lòng”. Có lẽ mẹ nhờ hàng xóm viết hộ, vì mẹ không biết chữ. Vậy là anh lại gồng mình lên để học. Rồi anh tốt nghiệp với tấm bằng loại giỏi.

Ngày anh háo hức trở về nhà thăm mẹ cũng là ngày mà niềm vui của anh sụp đổ. Ảnh mẹ đã đặt trên bàn thờ cùng ba. Người ta bảo mẹ anh ốm lâu rồi nhưng không chịu chữa trị, để dành tiền cho anh đi học. Giờ thì anh thấy mình có lỗi thật rồi. Nếu như anh không học y, thì có lẽ mẹ anh sẽ không vất vả đến mức phải ra đi khi không kịp nhìn con lần cuối. Anh trở nên quay cuồng trong mớ bòng bong hỗn độn cứ dày vò.

Thời gian qua đi, anh cũng mạnh mẽ trở lại bởi bản lĩnh sẵn có của một người con trai trưởng thành trong môi trường y học. Được Viện bỏng quốc gia mời về làm việc, nhưng anh đã khước từ để xin về làm tại một bệnh viện tuyến huyện ở quê. Anh lập gia đình và có một cô con gái rất xinh xắn. Khoảng thời gian đó, những hoài bão dang dở anh đã dần thực hiện được. Và nếu ba anh còn sống, anh tin ba sẽ không còn coi anh là kẻ mơ hão và vô dụng.

Một chiều mùa hè nắng cháy, bệnh viện tiếp nhận một ca bỏng của một em nhỏ hai tuổi đang tập chạy không may vấp ngã vào bếp củi đang cháy rực. Cùng lúc đó, anh nhận được điện thoại của con gái ở nhà. Anh đang gấp lắm, anh nghĩ anh không nghe được điện thoại vào lúc này, nhưng cuộc điện thoại thứ 4 đổ đến, anh nhấc máy thật nhanh trước khi việc chữa trị cho đứa bé bắt đầu. Tiếng con gái anh gào khóc khiến anh hoang mang tột độ, lời nó nói như tiếng sét đánh vào cuộc đời anh: ” Ba ơi, rừng cháy, lan cả vào nhà mình, mẹ ôm con chạy ra ngoài, nhưng con gọi mẹ không dậy nữa rồi, ba về cứu mẹ đi”.

Tự nhiên anh muốn khóc, nhưng nếu khóc vào lúc này chẳng khác nào sẽ chứng tỏ anh vô dụng. Anh rất rối, đầu óc anh như muốn nổ tung ra, anh có cảm giác mọi thứ cứ quay cuồng, anh ngồi phịch xuống sàn, cũng may cô y tá đứng cạnh đỡ anh dậy. Rồi anh cảm thấy mình không thể nhu nhược như vậy được, một sức mạnh nào đó rất lớn lao thôi thúc anh hành động. Con gái anh bảo hàng xóm đang đưa vợ anh vào bệnh viện, anh yên tâm ở lại cứu đứa bé. Mắt anh nhòa nhòa nhìn nó, những nỗi đau có lẽ nặng hơn nhưng giống với vết thương ngày xưa mẹ anh phải chịu.

Anh phải dốc toàn lực, bỏ qua những khó khăn cá nhân để cứu đứa bé, bởi đó là trọng trách của anh. Mọi thứ diễn ra thuận lợi, đứa bé an toàn, anh thêm một lần nữa lại hài lòng về những gì mình đạt được.

Anh vội vã rời bệnh viện và đến chỗ vợ. Người ta đưa vợ anh đến trạm xá của xã để cấp cứu chứ không dám chuyển lên huyện vì sợ không kịp, bởi bệnh viện huyện cách nhà anh ngót 30km. Nhìn vợ, anh bủn rủn chân tay, toàn thân rệu rã, bước đi không nổi, tay chân cứng đờ như người bị bạiliệt. Vợ anh bị cột gỗ đổ vào người, toàn thân bỏng nặng, mất máu nhiều, và… và không qua khỏi trên đường đi cấp cứu. Anh tự hỏi, ông trời còn trêu đùa anh đến bao giờ? Anh hận mình đáng lẽ không nên tồn tại trong cuộc sống này.

Bây giờ, đến vợ anh anh cũng không cứu được, vậy anh đã làm được gì sau những tuyên bố hùng hồn anh từng nghĩ? Anh ước mơ làm bác sĩ để làm gì? Là để cứu người và trước tiên là che chở và bảo vệ cho những người anh thương yêu. Nhưng anh nghĩ lại, ba anh nói đúng. Rốt cuộc, anh cũng chả giúp gì được cho gia đình anh. Ba anh, mẹ anh rồi vợ anh. Anh vô dụng.

Những ngày sau đó, anh đã chôn chiếc áo blouse trắng cùng người vợ đáng thương của mình. Anh bỏ nghề, từ nay, nó sẽ trở thành cơn ác mộng chứ không còn là ước mơ và khát khao cháy bỏng của anh một thời nữa. Anh ân hận, nghĩ đến nó, anh thấy thật bi hài.

Từ đó, mỗi lần dân đau ốm và đến tìm anh nhờ chữa trị, anh không làm, họ đành phải đi xa hàng km đường đồi núi đến bệnh viện để chữa trị. Anh mặc kệ, mọi thứ liên quan đến nghề y anh đoạn tuyệt, bởi nó tạo ra một hố sâu quá lớn cho cuộc đời anh mà có mẽ mãi mãi anh không thể vực dậy được.

Có lần, anh chứng kiến đứa bé ngày xưa được anh cứu sống vì bị bỏng đang ngồi khóc thút thít và băng bó vết thương cho một con thỏ bị kẹp bẫy, anh cảm thấy mình không bằng đứa trẻ này. Anh nghĩ lại, thời gian qua anh sống không có trái tim. Sao anh có thể phớt lờ trước nỗi đau của người khác. Giờ đây anh mới hiểu ý nghĩa thực sự của hai chữ “vô dụng”, thậm chí còn hèn nữa. Anh vứt bỏ sự hi sinh thiêng liêng của mẹ anh và chà đạp lên sự trông chờ và hi vọng của người khác, anh có thể? Anh biết mình phải làm gì tiếp theo rồi.

Cuộc đời của một con người đã quyết định gắn bó với ngành y đâu thể chỉ vì một chút chông gai mà dễ dàng bỏ cuộc. Tinh thần của người thầy thuốc là luôn luôn phải kiên cường. Và anh biết, mình còn yêu nghề nhiều lắm.

Đặng Hoàn Hải Yến

———————————————–
Hãy đón xem loạt chương trình “Đặc Nhiệm Blouse Trắng” trên:
Fanpage: https://www.facebook.com/DacNhiemBlouseTrang
Youtube: https://www.youtube.com/dacnhiemblousetrangvn
Website: http://dacnhiemblousetrang.vn
Zing TV: http://tv.zing.vn/dac-nhiem-blouse-trang
HTV Education Online: https://www.youtube.com/user/htvonlineedu
#dacnhiemblousetrang #gameshow #truyền_hình_đầu_tiên_về_y_tế #HTV
#HTV9 #HTV4 #HGTV #THTPCT #H2 #HanoiTV #TBTV #FBNC

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

61 + = 64